Đứa b/é 5 tuổi thì thầm một câu với cô giáo – ngay lập tức, cô gọi c;ảnh s;át vào trường…

Ngọc đã dạy mầm non hơn 10 năm, đã từng chứng kiến đủ mọi kiểu trẻ con, từ những đứa trẻ hiếu động không bao giờ chịu ngồi yên đến những bé nhút nhát cần sự kiên nhẫn để mở lòng. Tuy nhiên, hôm nay, khi nhìn Minh Anh ngồi ở góc lớp, cô cảm thấy có điều gì đó rất lạ. Không phải kiểu bướng bỉnh của một đứa trẻ giận rỗi, cũng không phải nét sợ hãi thường thấy khi có chuyện không vui, mà là một sự im lặng khác thường, như thể cô bé đang cố thu mình lại, muốn biến mất khỏi thế giới xung quanh. Tiếng cười nói ồn ào của các bé khác chuẩn bị ra về khiến sự tĩnh lặng của Minh Anh càng trở nên rõ ràng hơn. Ngọc bước đến gần, cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng: “Ba mẹ sắp đến đón con rồi, Minh Anh.” Cô bé không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ nhắn của mình. Một cây bút chì màu xanh bị gãy nằm trên mặt bàn. Ngọc ngồi xuống bên cạnh, chờ đợi. Một lúc sau, Minh Anh mới nói rất khẽ, như thể sợ ai đó nghe thấy: “Con không muốn về nhà.”

Ngọc không ngạc nhiên, vì không phải lần đầu cô nghe một đứa trẻ nói như vậy. Trẻ con đôi khi mè nhèo, không muốn rời trường vì vẫn còn muốn chơi, hoặc đơn giản là đang giận rỗi ba mẹ vì chuyện gì đó nhỏ nhặt. Nhưng cách Minh Anh nói ra câu đó khiến cô cảm thấy có gì đó rất khác. Cửa lớp bật mở, một người đàn ông bước vào, gật đầu chào theo đúng phép lịch sự. Anh ta mặc áo sơ mi là phẳng, quần tây tối màu, đôi giày bóng loáng không có một vết xước. Mọi thứ trên người anh ta toát lên sự chỉn chu, thậm chí là có phần quá mức. Ngọc không nhận ra người này.

“Anh là ai ạ?” Ngọc hỏi. Người đàn ông mỉm cười, giọng nói trầm ấm nhưng không hề thân thiện: “Tôi đến đón Minh Anh.” Ngọc nhíu mày, lật danh sách người đón trẻ, nhưng không thấy tên người đàn ông trong đó. “Anh có thể cho tôi biết tên không?”

“Hoàng,” người đàn ông trả lời. Ngọc kiểm tra lại lần nữa, không thấy ai tên Hoàng trong danh sách. “Anh có giấy ủy quyền của phụ huynh không ạ?” Hoàng không tỏ vẻ khó chịu, chỉ từ tốn lấy điện thoại ra và giơ lên. Trên màn hình là một tin nhắn từ số của mẹ Minh Anh, yêu cầu anh ta đón con. Chỉ có bốn chữ, không có bất kỳ lời giải thích nào.

Ngọc nhìn dòng tin nhắn một lần nữa, cố nhớ lại những lần mẹ Minh Anh nhắn tin cho cô trước đây. Lúc nào cũng dài dòng, cẩn thận từng chi tiết, dặn dò đủ thứ từ giờ giấc ngủ trưa đến việc con bé không thích ăn cà rốt. Một tin nhắn ngắn gọn như thế này không phải phong cách của chị ấy. Cô nhìn sang Minh Anh, cô bé không nhúc nhích, mắt vẫn dán vào cây bút chì gãy.

“Vậy tôi sẽ gọi cho chị ấy để xác nhận,” Ngọc nói. Lần đầu tiên, nét mặt của Hoàng có chút thay đổi, một thoáng mất kiên nhẫn, nhưng chỉ thoáng qua rồi anh ta lại trở về dáng vẻ bình tĩnh ban đầu. “Chắc chị ấy đang bận. Tôi là chồng của chị ấy. Tôi có thể đưa bé về.”

Ngọc nhìn Minh Anh một lần nữa. Cô bé vẫn ngồi yên, nhưng tay nắm chặt đến mức những ngón tay gần như mất màu. Hoàng cúi xuống, nói gì đó rất nhỏ vào tai Minh Anh. Trong một khoảnh khắc, có thứ gì đó lóe lên trong ánh mắt cô bé – sự sợ hãi, sự do dự, một lời cầu cứu không thành tiếng. Nhưng rồi, như thể có một công tắc bị bật lên, ánh mắt đó vụt tắt. Minh Anh đặt cây bút chì gãy xuống bàn, đứng dậy và bước về phía Hoàng mà không nói một lời.

Ngọc không kịp phản ứng. Cô bé bước đi từng bước một, không nhìn lại. Cảm giác có gì đó rất sai dội lên trong lòng cô. Cô muốn lên tiếng, muốn hỏi thêm, muốn giữ Minh Anh lại, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. Hoàng nắm tay Minh Anh, dẫn cô bé ra khỏi cửa. Ngọc đứng sững, mọi giác quan đều mách bảo cô rằng chuyện này không bình thường chút nào. Nhưng không có lý do nào đủ rõ ràng để ngăn họ lại. Cô vội vàng lấy điện thoại ra nhắn cho mẹ Minh Anh: “Minh Anh đã về nhà chưa?” Tin nhắn chỉ hiện ba chấm rồi biến mất, không có hồi âm. Cô gọi điện, chuông đổ hai lần rồi tắt. Một linh cảm lạnh lẽo len lỏi trong lòng Ngọc. Cô cố gắng liên lạc thêm vài lần nữa, nhưng không có ai bắt máy. Cô gửi thêm một tin nhắn ngắn gọn hơn: “Chị ổn chứ?” Tin nhắn vẫn chỉ hiện dấu ba chấm rồi biến mất. Cảm giác bất an trong lòng Ngọc càng lúc càng lớn.

Sáng hôm sau, Minh Anh không đến lớp như mọi khi. Nếu có việc bận, mẹ bé sẽ nhắn tin báo trước, nhưng hôm nay hộp thư của Ngọc vẫn trống rỗng. Cô chờ đến giờ trưa, rồi quyết định tự mình đến nhà Minh Anh. Khu chung cư không quá đông đúc, nhưng hôm nay có vẻ yên tĩnh hơn bình thường. Chiếc xe của mẹ Minh Anh vẫn đỗ ở bãi gửi xe. Ngọc nhấn chuông nhưng không ai trả lời. Cô thử gõ cửa, không có động tĩnh gì bên trong. Cửa không khóa, Ngọc đẩy cửa bước vào. Căn hộ rất sạch sẽ, nhưng không phải kiểu gọn gàng tự nhiên mà giống như ai đó đã lau chùi vội vàng, cố gắng xóa đi mọi dấu vết. Đồ đạc vẫn ở nguyên vị trí, không có dấu hiệu xô lệch hay lộn xộn, nhưng có điều gì đó không đúng. Cô bước vào bếp, trên bàn có hai ly cà phê còn dở. Một ly gần như vẫn còn đầy, có vẻ như người nào đó đã ở đây không lâu trước đó. Ngọc chậm rãi lấy điện thoại ra, chụp lại tất cả. Cô biết mình không thể làm gì nhiều, nhưng vẫn muốn có bằng chứng. Sau đó, cô gọi thẳng đến tổng đài 113.

Cảnh sát đến rất nhanh. Một viên trung úy trẻ tuổi đứng ngay cửa, trong khi một người đàn ông trung niên, có lẽ là đội trưởng, bước vào nhà cùng Ngọc. Ông ta quan sát một lượt, đôi mắt sắc bén như đang cân nhắc mọi thứ. “Chị nói người phụ nữ này mất tích từ tối qua?” Ngọc gật đầu và kể lại những gì mình biết: tin nhắn ngắn gọn, cuộc gọi không có hồi âm, và người đàn ông đã đến đón Minh Anh dù không có trong danh sách đón trẻ.

Viên đội trưởng ra hiệu cho một cảnh sát khác kiểm tra thông tin người đàn ông đó. Chưa đầy 10 phút sau, kết quả hiện ra trên màn hình điện thoại của họ: tên anh ta là Hoàng, một cái tên không xa lạ với cơ quan điều tra. Hoàng là một doanh nhân thành đạt, có mối quan hệ rộng và tài chính vững mạnh. Bề ngoài, anh ta hoàn hảo, là một người chồng lý tưởng và một người cha mẫu mực. Tuy nhiên, chỉ cần đào sâu thêm một chút sẽ thấy một câu chuyện khác. Hoàng chưa từng có tiền án, nhưng có nhiều đơn tố cáo liên quan đến bạo lực tinh thần, thao túng và kiểm soát tâm lý. Tất cả những người từng tố giác đều đột ngột rút đơn trước khi cảnh sát kịp điều tra.

Cảnh sát gọi điện đến số của mẹ Minh Anh, nhưng máy vẫn tắt. Một người khác trong đội tìm đến cơ quan nơi chị làm việc và kết quả là chị đã nghỉ làm đột ngột từ hôm qua, không ai biết lý do. Ngọc nhìn viên đội trưởng: “Cô ấy có thể bị buộc.” Người đàn ông không trả lời ngay, chỉ nhìn vào chiếc tách cà phê còn giờ trên bàn, có thể chưa đầy một giờ sau. Cảnh sát tìm được thông tin quan trọng hơn: mẹ Minh Anh đã gửi đơn ly hôn cách đây 3 ngày. Trong hồ sơ, chị khai rằng Hoàng kiểm soát toàn bộ tài chính, giới hạn mọi mối quan hệ của chị với bên ngoài, và gần đây có dấu hiệu đe dọa chị. Chị muốn rời đi trước khi quá muộn, nhưng bây giờ chị đã biến mất. Ngọc nắm chặt điện thoại, một suy nghĩ lóe lên trong đầu: Hoàng không chỉ đơn giản muốn đón Minh Anh, hắn muốn lấy lại quyền kiểm soát.

Cảnh sát bắt đầu liên hệ với các khách sạn, nhà nghỉ, bệnh viện nhưng không có dấu vết nào của mẹ Minh Anh. Điện thoại của chị vẫn không bật lại. Một cảnh sát trẻ quay lại báo cáo một phát hiện mới: “Chúng tôi vừa tra được lịch sử chuyến bay và xuất nhập cảnh. Không có dấu hiệu rời khỏi thành phố, mẹ Minh Anh vẫn còn ở đây.” Một giả thuyết bắt đầu hình thành. Nếu Hoàng thực sự muốn giải quyết mọi thứ trong 24 giờ, như tin nhắn cuối cùng gợi ý, thì hắn ta không có ý định đưa mẹ Minh Anh đi xa. Hắn có thể đã giấu chị ở đâu đó, nhưng ở đâu?

Viên đội trưởng quay sang Ngọc: “Cô có biết Hoàng có căn nhà nào khác không?” Ngọc lắc đầu, nhưng rồi một ký ức chợt lóe lên. Hôm qua, khi cô đến biệt thự của Hoàng để gặp Minh Anh, cô có thấy điều gì đó lạ thường. Những chiếc rèm cửa ở tầng hai đều bị kéo kín, không một ánh sáng nào hắt ra từ bên trong. Ngọc ngẩng lên. “Tôi nghĩ tôi biết nơi cần tìm.”

Ngọc ngồi trong xe của cảnh sát, nhìn con đường phía trước trải dài như vô tận. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống này, trở thành nhân chứng duy nhất của một vụ mất tích mà chẳng ai dám gọi thẳng tên. Chiếc xe rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến biệt thự của Hoàng. Cánh cổng sắt cao sừng sững, im lặng như thể che giấu một bí mật nào đó. Một nhân viên bảo vệ bước ra, nhìn nhóm người lạ mặt đang dừng xe trước cổng. “Các anh chị có hẹn không?” Viên đội trưởng không trả lời ngay. Ông ta quan sát khu vực xung quanh, sau đó rút ra một tấm thẻ ngành, giọng nói không lớn nhưng đủ uy lực: “Chúng tôi đang điều tra một vụ mất tích, yêu cầu mở cổng.” Người bảo vệ thoáng lưỡng lự nhưng rồi cũng bấm nút mở cửa. Họ tiến vào, băng qua sân rộng, dừng trước cửa chính. Hoàng xuất hiện ngay sau đó, áo sơ mi vẫn cài cúc gọn gàng, tay áo xắn lên vừa đủ. Khuôn mặt không biểu lộ một chút cảm xúc nào.

“Các anh cần gì?” Viên đội trưởng không vòng vo: “Chúng tôi đang tìm kiếm vợ anh. Có thông tin cho rằng cô ấy có thể đang ở đây.” Một thoáng im lặng, rồi Hoàng bật cười, tiếng cười không hề mang chút vui vẻ nào: “Tôi không rõ ai đã cung cấp thông tin đó, nhưng vợ tôi không có ở đây.”

Ánh mắt Ngọc dán vào khuôn mặt người đàn ông trước mặt, không một chút hoảng loạn, không một dấu hiệu mất bình tĩnh. Hắn ta đã đoán trước tình huống này, hoặc chí ít là đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. Viên đội trưởng vẫn giữ thái độ điềm đạm: “Anh không phiền nếu chúng tôi kiểm tra, chứ?” Hoàng khoanh tay trước ngực: “Tôi có quyền từ chối, đúng không?” Viên đội trưởng không chớp mắt: “Anh có quyền, nhưng nếu chúng tôi nhận thấy dấu hiệu đáng ngờ, chúng tôi có thể xin lệnh khám xét.”

Sự im lặng kéo dài hơn một chút so với trước, rồi Hoàng nhún vai, bước sang một bên: “Cứ tự nhiên.” Cảnh sát tỏa ra khắp biệt thự. Ngọc bước theo nữ sĩ quan lên tầng hai, tim cô đập mạnh theo từng bước chân. Những cánh cửa đóng kín, những căn phòng gọn gàng đến mức không tự nhiên. Cô nhìn quanh, cố tìm một dấu hiệu, một thứ gì đó không đúng. Chợt cô thấy nó, một vệt nước nhỏ dưới chân cửa phòng cuối hành lang. Cô chỉ tay. Nữ sĩ quan lập tức đặt tay lên nắm cửa. Cửa không khóa, nó bật mở để lộ một căn phòng trống rỗng. Nhưng rồi, một âm thanh rất nhỏ vang lên, một tiếng thở dốc. Nữ sĩ quan bật đèn pin, liếc qua căn phòng trong góc tối. Trên sàn nhà, một người phụ nữ đang ngồi tựa lưng vào tường – mẹ Minh Anh. Toàn thân chị run rẩy, đôi mắt mở to tràn đầy sự hoảng loạn. Khi ánh sáng chiếu vào, chị chớp mắt vài lần như thể không tin vào những gì đang thấy, rồi chị thốt lên một từ duy nhất: “Chạy!” Nhưng đã quá muộn. Một tiếng động vang lên sau lưng. Hoàng đứng đó, ngay cửa phòng.

Ngọc nhìn hắn và lần đầu tiên trong ngày hôm nay, cô thấy một biểu cảm khác trên khuôn mặt hắn: tức giận. Không còn vẻ bình thản, không còn sự điềm đạm, chỉ có một cơn giận dữ dồn nén, lạnh lẽo, như thể đã chờ đợi để bùng phát. “Các người không nên ở đây.”

Nữ sĩ quan rút bộ đàm: “Cần hỗ trợ ngay lập tức.” Nhưng Hoàng không định chờ đến lúc đó. Hắn lao vào phòng. Không có thời gian để nghĩ, không có thời gian để do dự. Ngọc kéo mẹ Minh Anh đứng dậy, đẩy chị về phía cửa. Hoàng chụp lấy cánh tay chị, nhưng ngay khoảnh khắc đó, viên đội trưởng cùng hai cảnh sát khác lao vào, đẩy hắn xuống sàn. Tiếng quát tháo vang lên, tiếng còng xốp lại. Mẹ Minh Anh ngã xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Ngọc quỳ xuống bên cạnh, giọng nói nhẹ nhàng hết mức có thể: “Chị an toàn rồi.” Nhưng câu nói ấy không hoàn toàn đúng. Bởi ngay khi họ rời khỏi căn biệt thự, ngay khi cảnh sát áp giải Hoàng đi, một trong những viên cảnh sát thì thầm vào tai viên đội trưởng.

Tại đồn cảnh sát, không khí căng như dây đàn. Mẹ Minh Anh ngồi trong phòng thẩm vấn, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng…

Tại đồn cảnh sát, không khí căng như dây đàn. Mẹ Minh Anh ngồi trong phòng thẩm vấn, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không phía trước. Ngọc ngồi bên cạnh, lặng lẽ chờ đợi. Cánh cửa bật mở, viên đội trưởng bước vào theo sau là một người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ cứng nhắc – luật sư của Hoàng. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, chưa đầy một giờ sau khi bị bắt, Hoàng đã có luật sư riêng sẵn sàng đối phó với mọi cáo buộc. Người đàn ông đặt chiếc cặp da lên bàn, rút ra một sấp hồ sơ, từng cử động đều gọn gàng.

Ngọc nhìn mẹ Minh Anh, trong lòng dâng lên một nỗi lo âu khó tả. Cô hiểu, dù Hoàng đã bị bắt, nhưng cuộc chiến chưa kết thúc. Đối diện với một người đàn ông giàu có, quyền lực, và có khả năng thao túng mọi thứ, liệu sự thật có thể được phơi bày trọn vẹn?

Mẹ Minh Anh vẫn ngồi im lặng, ánh mắt trống rỗng, như thể tất cả những gì vừa qua chỉ là một cơn ác mộng không có lối thoát. Một giọt nước mắt lăn dài trên má chị, nhưng không phải vì sợ hãi hay đau đớn, mà vì cuối cùng, chị cũng được giải thoát. Chị đã chọn nói ra sự thật, và dù tương lai còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất, chị không còn phải sống trong bóng tối nữa.

Cảnh sát tiếp tục điều tra, nhưng sự thật đã được hé lộ, và Hoàng không còn có thể tiếp tục che giấu những bí mật đen tối của mình. Những người từng bị hắn thao túng, kiểm soát, giờ đã có thể lên tiếng. Những vụ kiện mới sẽ được đưa ra, và dù Hoàng có tìm cách thoát tội, một lần nữa, hắn sẽ phải đối diện với công lý.

Còn Ngọc, cô không chỉ là người chứng kiến, mà là người đã giúp mở ra ánh sáng cho một nạn nhân. Cô không chỉ đơn giản là một người bạn, mà là một người bạn đồng hành trong hành trình tìm kiếm công lý.

Khi viên đội trưởng quay lại để báo cáo kết quả điều tra, Ngọc cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Cô biết rằng dù cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng ít nhất, họ đã thắng một trận đấu quan trọng. Và đối với cô, đó đã là đủ.

Dù tương lai còn nhiều gian nan, nhưng Ngọc và Minh Anh biết rằng chỉ cần tiếp tục chiến đấu, sự thật sẽ luôn có cách để tìm đến ánh sáng. Hoàng sẽ không thể che giấu tội ác của mình mãi mãi.

Và cuối cùng, sự tự do mà Minh Anh khao khát đã đến.