Ông lão nghèo phát hiện 3 đứa trẻ bị bỏ rơi trong chuồng bò” 10 năm sau ông mới biết sự thật thì đã quá muộn

Trời đêm mùa đông lạnh giá, gió rít qua những mái nhà xiêu vẹo của ngôi làng nhỏ nằm sâu trong vùng núi. Ông Lâm, một lão nông già sống đơn độc, lê từng bước chậm chạp về căn nhà nhỏ sau một ngày làm việc mệt nhọc. Khi ngang qua chuồng bò, ông bỗng nghe thấy tiếng khóc yếu ớt vang lên giữa đêm tối. Khi mở cánh cửa chuồng, ông sững người. Trong góc chuồng, ba đứa trẻ còn đỏ hỏn, quấn trong những mảnh vải mỏng manh, đang run rẩy vì lạnh. Ai đó đã bỏ rơi chúng ở đây. Nhìn những khuôn mặt bé nhỏ, yếu ớt, ông Lâm khẽ thở dài. Cuộc sống của ông đã đủ khốn khó, nhưng để mặc những đứa trẻ này chết cóng, ông không nỡ. Ông quyết định mang chúng về nhà, dù biết rằng phía trước sẽ là vô vàn khó khăn.

Những ngày đầu, nuôi ba đứa trẻ chẳng khác nào một thử thách sinh tử đối với ông Lâm.

Lương thực ít ỏi, ông phải nhường hết cho chúng ăn, còn mình thì chỉ dằn bụng bằng nước cháo loãng. Nhiều đêm, khi chúng đã ngủ say, ông lặng lẽ xoa cái bụng đói và nhìn lên mái nhà thủng lỗ chỗ, tự nhủ: “Ngày mai rồi sẽ tốt hơn.”

Nhưng ngày mai có thực sự tốt hơn không?

Những lần đói khát

  • Có một lần, cả làng mất mùa, giá gạo đắt đỏ. Ông Lâm không còn gì để nấu, bèn lẳng lặng nhịn ăn hai ngày để dành miếng cơm ít ỏi cho lũ trẻ. Minh vô tình phát hiện, cậu bé cắn răng, lén trộm hai củ khoai lang từ ruộng nhà hàng xóm, nhưng cuối cùng bị bắt.

  • Người chủ ruộng lôi Minh ra giữa làng, quát lớn: “Ăn trộm là phải bị phạt!”

  • Ông Lâm vội vàng quỳ xuống trước mặt người đàn ông đó, khẩn khoản van xin: “Là lỗi của tôi. Tôi nghèo quá nên để nó đói. Xin ông tha cho nó.”

  • Thấy cảnh ấy, người đàn ông chỉ hừ lạnh, ném hai củ khoai xuống đất rồi bỏ đi. Minh cầm củ khoai, tay run run. Cậu bé thề với lòng: Một ngày nào đó, mình sẽ không để ba phải quỳ gối cầu xin ai nữa.

2. Những hiểm họa rình rập

Ngôi làng vốn nhỏ bé nhưng cũng chẳng thiếu kẻ xấu bụng.

Một buổi tối, khi ông Lâm đang làm việc ngoài ruộng, Minh, Lan và Hòa ở nhà một mình. Bỗng có một nhóm người lạ mặt đến gõ cửa, giọng lẻo nhẻo:

“Mấy đứa nhỏ này có muốn lên thành phố làm việc lương cao không?”

Minh cảm nhận có điều gì đó không ổn, vội vàng chốt cửa. Nhưng bọn chúng không bỏ cuộc, tiếp tục dụ dỗ.

Lan run rẩy nắm chặt tay Minh. Hòa thì hoảng sợ, trốn sau cánh cửa.

Bất ngờ, có tiếng quát lớn từ bên ngoài:

“CÚT KHỎI ĐÂY!”

Ông Lâm xuất hiện, tay cầm cây gậy gỗ. Đôi mắt già nua của ông ánh lên sự tức giận hiếm thấy. Bọn buôn người biết không lừa được ai, đành bỏ đi. Nhưng trước khi đi, chúng gằn giọng:

“Để xem lũ chúng mày sống được bao lâu nữa!”

Từ đó, ông Lâm càng cảnh giác hơn. Ông luôn dặn bọn trẻ: “Người tốt trên đời không ít, nhưng kẻ xấu thì chẳng thiếu.”

Mười năm trôi qua, Minh giờ đã là một chàng trai 15 tuổi cao lớn, Lan dịu dàng và chững chạc hơn, còn Hòa thì lúc nào cũng ríu rít như một chú chim nhỏ.

Những tưởng cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua, nhưng số phận lại không cho họ lựa chọn.

Một ngày nọ, một người phụ nữ giàu có, sang trọng xuất hiện trước cửa nhà ông Lâm. Bà ta là bà Hạnh, giám đốc một cô nhi viện lớn ở thành phố.

Bà cầm theo một bức ảnh cũ, trong đó là ba đứa trẻ lúc còn sơ sinh. Giọng bà run run:

“Đây là bọn trẻ mà tôi đã tìm kiếm suốt 10 năm qua. Chúng không bị bỏ rơi… mà bị thất lạc sau một vụ tai nạn.”

Ông Lâm bàng hoàng. Còn Minh, Lan và Hòa thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bà Hạnh tiếp tục nói:

“Cha mẹ ruột của chúng đã mất từ lâu. Bác ruột của chúng là một thương gia giàu có, đã tìm kiếm chúng suốt thời gian qua. Ông ấy muốn đưa chúng về lại thành phố, cho chúng một cuộc sống tốt hơn.”

Cả ba đứa trẻ sững sờ.

Chúng có một gia đình ruột thịt sao? Chúng có thể có cuộc sống đầy đủ, không còn nghèo đói nữa sao?

Nhưng nếu đi… thì ông Lâm sẽ thế nào?

Bà Hạnh đưa cho mỗi đứa một chiếc vali. Bên trong là quần áo mới, tiền bạc, và cả những bức ảnh về người bác giàu có đang đợi chúng.

“Các con có quyền lựa chọn. Hoặc đi theo ta, hoặc ở lại đây.”

Minh, Lan và Hòa nhìn nhau. Nhìn ông Lâm. Nhìn căn nhà cũ nát nhưng đầy ắp kỷ niệm.

Minh siết chặt nắm tay. Cậu nhớ những ngày ông Lâm vác bao tải gạo nặng trĩu trên vai, nhớ những ngày ông nhịn đói để nhường cơm cho ba anh em.

Lan đưa tay lên lau nước mắt. Cô nhớ những lần ông cặm cụi vá áo cho cô, dù đôi mắt già nua đã không còn tinh tường nữa.

Hòa bỗng òa khóc, chạy đến ôm chặt ông Lâm, nói lớn:

“Ba ơi, con không muốn đi! Con muốn ở lại với ba!”

Minh và Lan cũng quỳ xuống trước mặt ông Lâm:

“Chúng con đã có một gia đình rồi. Gia đình là ở đây, bên ba!”

Bà Hạnh sững sờ. Bà không ngờ rằng, những đứa trẻ nghèo khó này lại từ chối một cuộc sống đủ đầy để ở lại với một ông lão nghèo khổ.

Còn ông Lâm, ông chỉ lặng lẽ bật khóc. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, ông để mặc cho những giọt nước mắt già nua rơi xuống.

Bà Hạnh rời đi, nhưng trước khi đi, bà để lại một khoản tiền – không phải để “mua” bọn trẻ, mà là để giúp ông Lâm chăm sóc chúng tốt hơn.

Từ ngày hôm đó, cả làng ai cũng biết về câu chuyện cảm động của ông lão nghèo và ba đứa trẻ không cùng máu mủ nhưng lại yêu thương nhau hơn bất kỳ gia đình nào.

Nhiều năm sau, Minh thi đỗ đại học, Lan mở một tiệm may nhỏ, còn Hòa trở thành một giáo viên làng.

Dù có đi xa đến đâu, cứ mỗi dịp Tết đến, ba người họ lại trở về căn nhà cũ kỹ, ngồi bên bếp lửa, lắng nghe ông Lâm kể chuyện.

Và đến khi nhắm mắt xuôi tay, ông Lâm ra đi trong thanh thản, vì ông biết rằng…

Gia đình không phải là nơi có cùng huyết thống. Gia đình là nơi có tình yêu thương.